Bạn vui lòng Đăng nhập nếu đã có tài khoản tại Yume.vn
Hoặc Đăng ký tài khoản miễn phí.
Đi tắm nước khoáng nóng ở Thanh Thủy
20/03/2009 14:58 | 3,713 lượt xem
Cuối tuần ngứa chân, làm con Matiz đi Thanh Thủy (Phú Thọ) tắm nước nóng cho dzui. Thông tin về Thanh Thủy là cực kì mờ mịt, chỉ biết nó là một nguồn nước khoáng nóng mới được khai quật tại huyện Thanh Thủy, tỉnh Phú Thọ, cách cầu Trung Hà trên quốc lộ 32 khoảng 10 cây. Mình đã không biết đường thì chớ, cái ông lái taxi cũng ú a ú ớ. Không biết suối nước khoáng Thanh Thủy đã đành, đàng này lại không biết cả quốc lộ 32, không biết đường đi cầu Trung Hà, không biết đi lối nào gần nhất nữa. Mang tiếng lái taxi mà trình độ đường xá còn gà mờ hơn cả mình. Thế là dọc đường đi, cứ phải mở cửa xe ra hỏi thăm suốt!
Sau hơn 2 tiếng đồng hồ, lặn lội gần 100 km, khu du lịch tắm nước khoáng nóng đã hiện ra trước mặt. Bố khỉ, sao mà tệ hại thế không bít, ngoài sức tưởng tượng của mình. Ở ngoài khu du lịch là mấy cái nhà xanh xanh đỏ đỏ lòe loẹt trưng mỗi cái biển "Tắm" ra ngoài. Nhà cửa rì mà nhếch nhác lắm, trông cứ như là mấy quán Gội đầu thư giãn ở dưới Hà Nội í. Trước khi đi,mình lại mường tượng rằng trong khu du lịch là phải có suối chảy róc rách, nước nóng tỏa ra kiểu như trong Nha Trang í cơ! Hỏi ra mới biết là không phải! Tắm ở đây là tắm trong bồn, họ sẽ xả nước khoáng từ vòi giếng khoan vào, như cái kiểu nhà tắm công cộng thời sinh viên í!
Đấy là mấy nhà hàng có dịch dụ tắm nước nóng của tư nhân. Đi sâu vào trong là Dự án Khu du lịch nước khoáng nóng Thanh Thủy, đang bước đầu được cho vào khai thác. Nhìn bên ngoài thì khu du lịch này cũng rất hoành tráng với một loạt các dãy nhà sàn, vườn cây ao cá... Nhưng phái đoàn cứ phi thẳng xe vào, đi hết cả khu du lịch mà vẫn chẳng thấy một bóng ma nào. Đến hướng dẫn viên du lịch cũng mất tích luôn! Hóa ra là có mỗi một hướng dẫn viên, vì khách vắng quá nên nàng đã tranh thủ về nhà để... cho con bú
Nhìn mấy cái hồ tắm mà không khỏi chạnh lòng: Muỗi dãn bay vo ve, không có tiếng nước chảy, mọi thứ như được phủ rêu. Nói thật là trông những hồ tắm ở khu du lịch này không khác gì mấy nhà vệ sinh công cộng trong các dãy nhà trọ sinh viên cả.
Em bán nước khuyên: Các anh nên ra bên ngoài, vào mấy dãy nhà tắm của tư nhân ấy, chứ trong này không có gì đâu!
- Tôi hỏi lại: Có phải là mấy nhà đầu đường chăng biển "Tắm" không?
- Đúng rồi anh ạ!
Hóa ra mấy cái nhà bé tí, chăng biển "Tắm" là bộ mặt của khu du lịch tắm nước khoáng nóng ở Thanh Thủy này. Khỉ thật, thế mà cũng gọi là du lịch được à? Rõ ràng là cái bọn báo chí nói phét, mình đọc báo ở nhà (Cụ thể là báo Thanh niên), thấy bảo đây là một khu du lịch sầm uất với rất nhiều khách từ Hà Nội lên. Chả lẽ chúng nó lại lừa mình à?
Trót một công lên, đành ra mấy khu nhà tư nhân ở đầu đường nhảy vào tắm. Bồn tắm thì cũng không đến nỗi bẩn mấy nhưng tất nhiên là không thể nào bằng ở nhà được! Nhưng mà của đáng tội, cái nguồn nước của nó cũng tốt thật: Sạch sẽ, nóng rẫy (~40 độ C). Tắm xong thì cũng thấy nhẹ nhõm cả người. Đặc biệt là giá cả cũng phải chăng: 10.000 đồng/ 1 lượt.
Tắm xong, lại lặn lội đi quãng đường gần 100 km về Hà Nội. Đúng là của một đồng, công một nén!
--------------
Còn đây là trích đoạn đăng trên báo Sài Gòn Giải phóng
Cách Hà Nội hơn 60 cây số về phía Tây – Tây Nam, Thanh Thủy – một thị trấn vừa mới thành lập – đang là điểm đến của nhiều du khách nhờ loại hình tắm nước khoáng. Nghe nói vào năm 2000, khi khoan giếng để lấy nước sinh hoạt, tình cờ một người dân xã La Phù, huyện Thanh Thủy, tỉnh Phú Thọ đã phát hiện mỏ nước khoáng.
Qua nghiên cứu địa nhiệt sâu, các nhà nghiên cứu đã cơ bản khoanh được vùng mỏ nước khoáng phân bổ trên diện tích hơn 1km2. Mỏ có hình quả bầu, trải dài theo hướng sông Đà. Nhiệt độ trung bình của nước khoáng nóng khoảng từ 37oC đến 43oC.
Trong nước có nhiều hàm chất vi lượng, như natri, canxi, magiê… thích hợp cho việc tắm ngâm, phục hồi sức khỏe và chữa bệnh. Với các thông tin như vậy khó du khách nào có thể bỏ qua khi tham quan miền Bắc và cả tôi cũng vậy. Sau 3 xị với mấy dĩa mồi ở quán Anh Tú “xịn” trên bờ đê Yên Phụ, anh Bình “cồ” – người bạn mới quen – xòe bàn tay chém phập xuống chiếu và nói: “Bác thích thì em “phục vụ” bác ngay! Bác cứ nhậu “vô tư”, trưa mai ta khởi hành! Đảm bảo hấp dẫn hơn bác biết nhiều!”.
Rời Hà Nội qua Việt Trì, xe của chúng tôi men đường đê sông Đà. Phong cảnh sông núi hữu tình trải dài tận chân trời. Dù mới chỉ hơn 15 giờ, nhưng do nhiệt độ khá lạnh nên trông cảnh vật như xế chiều. Tôi bấm nút kéo kiếng xe xuống. Thoang thoảng đâu đây mùi lúa mới. Như một thói quen, Tiến tài xế nói nhanh với Bình “cồ”: “Chỗ cũ hả anh?”. “Chứ còn đâu nữa ngoài chỗ ấy!”. “Anh không nói trước em điện thoại đặt món ăn. Mùa này có cá suối, lợn nương ngon lắm!”. “Bếp nhanh mà. Đến đó ta đặt luôn!”.
Chiếc xe vẫn uốn lượn quanh co trên con đường đê mấp mô. Vào đến địa phận xã La Phù, hàng chục bảng hiệu “Tắm khoáng” lần lượt xuất hiện 2 bên đường. Bình “cồ” xoay người ra sau nói với tôi: “Chút xíu nữa lên phòng, bác cứ xả nước vào bồn rồi thay đồ. Khoảng vài phút sẽ có tiếng gõ cửa, bác cứ mở. Một em gái sẽ vào, xinh thì bác cho tắm chung còn không thì bác cứ từ chối, đừng có ngại. Nhưng mà nhớ nếu có “vui” quá thì chỉ cho em gái 10 nghìn hay hai chục thôi. Đừng “phá giá”, xuống lầu ta mới thanh toán!”.
Xe chúng tôi rẽ nhanh vào một nhà hàng ăn uống kiêm luôn dịch vụ tắm khoáng Khoa – Niệm. Khoảng sân khá rộng dư đậu chục chiếc ô tô, anh chị chủ đang bận rộn tiễn một đoàn khách hơn chục người. Vừa thấy Bình “cồ”, anh chủ quán bỏ khách bước vội ra. “Lâu quá chú Bình mới ghé. Sao lúc này vẫn “đá đấm” đều chứ! Thằng “Ri-an” (Real Madrid – một đội bóng của Tây Ban Nha) đá “gấu” quá!”. “Thua bỏ mẹ, sắp “vỡ đê” đến nơi!”.
Uống chưa xong ly trà, Bình “cồ” nói như phán: “Ông làm cho tôi con gà luộc, 2 đĩa xôi cháy cạnh. Có măng không? Rồi, luộc luôn. Thế thôi. Tốc hành!”. Như quên điều gì, Bình “cồ” ghịt đầu gã chủ quán nói như rít: “Có anh bạn Sài Gòn ra chơi. Đưa em nào mới mới vào “phục vụ”. Nhớ dân miền ngược nhá, đưa miền Tây vào là coi như “chở về rừng” đấy bố ạ!”.
Chúng tôi được đưa lên lầu. Đó là dãy phòng tắm với chục phòng na ná như nhà vệ sinh ở các bến xe. Cửa đóng hờ hững bằng gỗ có khóa trong, tường xây cao khoảng 2 thước trống toang hoác. Khác với các phòng tắm ở dưới đất có bồn nằm đàng hoàng bằng men, các bồn tắm trên lầu được xây bằng gạch men và dài hơn 2 thước. Mỗi đầu bồn là gờ cao. Thò tay mở van, nước nóng tuôn xối xả vào bồn, khói bay nghi ngút.
Trời lúc này khoảng trên dưới 18 độ, nhưng tôi không có cảm giác lạnh. Phía đầu vòi là kệ đựng xà bông. Phía dưới 2 bịch dầu gội đầu, dầu tắm là… bao cao su. Đang cởi quần áo (tôi mặc đến 4 cái áo), bất chợt nghe tiếng gõ cửa. Vừa mở cửa, một em gái khá trẻ mặc quần jean, áo thun lách vội vào rồi nói lí nhí: “Anh cho em tắm chung!”. Tôi chưa kịp “phản ứng” em đã xong phần quần áo rồi mời tôi vào bồn. Các bạn tôi ở phòng bên cũng trong “tình cảnh” tương tự.
Theo lời của Mi (tên cô gái) thì em là dân chính gốc Phú Thọ, nhà ở gần đây, khi nào có khách thì chị Khoa gọi. Ngày nào đông thì “tắm” cho 3 khách, bữa vắng thì hát karaoke suốt ngày. Các phòng bên, bạn tôi cũng đang hỏi chuyện, âm thanh vang ồm ồm náo nhiệt cả tầng lầu. Lâu lâu lại ré lên tiếng cười khùng khục. Tiếng dội nước, rồi xả nước ào ào. Được chừng đâu hơn 10 phút thì… im lặng hoàn toàn(!).
Hớ hớ, nhưng mà tớ thề là cái đoạn báo trên là bốc phét 100%. Cái khu du lịch khỉ gió này không hề có cái vị rì cả. Chán ốm, chán lắm!